Và tới giờ tôi thật sự thấy tội lỗi, hối hận lúc đã quyết định sai lầm, giết đi đứa con nhỏ còn là giọt máu đỏ hỏn trong bụng. Tôi thật sự ko xứng đáng là người mẹ, ko xứng đáng…
Lý do chính cũng là do tôi không chịu được cú sốc chồng đi ngoại tình lúc biết tin tôi với bầu. Lấy nhau được 3 tháng, tôi biết mình sở hữu bầu tháng đồ vật 2. khi ấy, tôi đã báo tin vui cho chồng, chồng tôi tỏ ra thích thú lắm vì mình sắp được khiến cho cha. Nhìn điệu bộ của anh tôi cũng thấy hạnh phúc, phấn chấn, tin rằng toàn bộ những gì anh thể hiện là thật, là tình yêu thương chân thành anh dành cho tôi.
Thế nhưng, từ ngẫu nhiên được động vào người vợ vì mang bầu, anh bắt đầu đi đêm về hôm, đi sớm về tối. Anh hay biện lý do công việc bận rộn, giao lưu bạn bè nhưng trước giờ theo tôi được biết, công việc của anh bình thường, không đến mức quá bận như thế. Tôi bắt đầu thấy nghi ngờ và đã lén đi theo anh.
Tôi sốc nặng khi phát hiện anh đi vào nhà nghỉ với một người con gái trẻ đẹp. Máu ghen trong người tôi nổi lên, tôi xông thẳng vào phòng anh và chứng kiến hầu hết sự việc. Tôi tát anh 1 chiếc trời giáng rồi bước đi không đề cập lời nào. Sau lần đó, tôi lạnh cảm, ko ngủ chung giường mang chồng, không tiếp xúc với anh, bỏ mặc bản thân, nhịn ăn nhịn uống, không chăm sóc cả đứa con trong bụng coi như 1 sự trả thù với anh. tôi đã có ý định pha thai an toan
Tôi coi như mình chưa từng mang thai, cũng ko nghĩ cho đứa bé trong bụng. Tôi tự hành xác, đi lại mạnh, làm cho việc nặng nhọc quên ăn quên ngủ và quên đi nỗi buồn phản bội. Sự thật chồng ngoại tình sau 3 tháng lấy tôi khiến cho tôi ko còn đủ sức lực để gượng dậy. Nghĩ đến các lời hứa hẹn yêu thương trọn đời, tôi thấy mình thật tội nghiệp, đó toàn là lời nhái dối. Chồng có yêu tôi như vậy đâu, ví như thật sự anh bắt buộc tôi, anh đã ko dễ dàng ngoại tình lúc mới chỉ là vợ chồng vài tháng. Cứ cho là vợ có bầu anh không thể gối chăn, nhưng giả dụ người đàn ông nào cũng như vậy thì không phải, người phụ nữ nào cũng bị chồng phản bội và giấu diếm ngoại tình hay sao ?
Nhưng số phận lại trêu đùa tôi. Ông trời ko mỉm cười có tôi khi tôi bị một cơn đau dữ dội và nên nhập viện, sau đó tôi biết mình sảy thai. Nỗi đau nhân lên gấp bội. Dù không cố tình phá thai bằng thuốc những sự bất cẩn, cố chấp, thậm chí là cố tình bỏ đói bản thân, bỏ đói thai nhi là nguyên nhân dẫn tới tình trạng này. Đứa con còn chưa hình thành lại bị tôi giết chết chỉ vì mâu thuẫn của bố mẹ cháu. Tôi mang xứng đáng làm cho mẹ không?
Không còn lo nghĩ gì về chi phi pha thai an toan, nằm trên giường bệnh nước mắt tôi tuôn trào. Số tôi có lẽ khổ rồi. Tôi chịu cảnh chồng ngoại tình rồi lại đau xót, hối hận, sống khổ sở và thấy tội lỗi vì đã giết con mình. Tôi không biết tại sao tình cảnh lại ảm đạm như thế. Liệu tôi với đủ sức để gượng dậy, phấn đấu sống tiếp và sống một bí quyết tích cực hay không? Tôi chỉ sợ chồng ‘ngựa quen đường cũ’, rồi 1 ngày nào đấy anh cũng lại bỏ tôi mà đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét